Góc Thi Ca

Mẹ ơi, thành phố con yêu

 
Boston một vận Sài-gòn
Bom nổ giữa rừng hoa người ngày lễ trọng
Bom nổ cách xa nơi con làm việc chừng bốn dặm
Từ nhạc-viện Berklee khoảng dăm ba góc đường lớn
Năm xưa con cô đơn lạc lõng cuốc bộ đến trường , học thêm nhớ nhà

Mẹ ơi, bom nổ về quá khứ
Một phần đời con đói rách ở nông thôn
Một phần đời binh lửa và lưu lạc bận rộn
Kẹt ở đây, phần còn lại từ nay khổ rồi !

Xin cho con vẫn giữ được lòng vui
Rất mới lạ, lòng trong sáng Việt Nam
Rung động lên nguồn thơm tho ơn Mẹ tình Quê mang trong tim
Xin cho con biết nghe cung kèn đồng nức nở chen giọng hát Alto trung thực
Hòa âm thuận và chõi nghịch mà nhẹ nhàng át tiếng bom kia

Thành phố ngày đã qua

Ý tứ từ một ngọn nguồn rất mến yêu

Như sáo trúc thiết tha
Nâng cao lên tới cả trời tình thơ Đất Việt
Cầu xin Mẹ La Vang, Mẹ Việt Nam ban phước bình an
Và, mọi nhà đều không ngại lên đèn.

 

Nhất Chi Vũ /Boston

 

 

Tiếng Gọi Cống Hiến

 

 

Ôi ! Ma-ri-a

Trần Thị Cải Lương

Tên trước em là

Trần Thị Cải

Hạt cải nước Trời

Giờ em ở Nữu-Ước

Đâu có xa gì !

 

Tình xưa òa vỡ

Bên giàn bầu ruộng nương

Chiếc xe ngựa khập khừng

Gõ móng qua cầu gỗ

Đi ngang trên đường lớn

Trưa bằng-lăng nắng nồng

Xế chiều thấp trên cao

 

Rất là lạ

Con chim bói cá

Nhìn em vui thỏa

Như ông Gia-Kêu

Trèo lên cây bưởi

Đón xem sự thể thế nào

Mà đêm ngày khát mong

 

Từ Hố Nai

Vào Đồng Lách, Ngọc Đồng

Ngành học thuật không cách chi giải thích được

Có khi yêu, anh làm lơ, một tiếng gọi

Là lời mời cống hiến tin vui

Rồi chầm chương em chẳng kịp nói câu gì

 

Ví dụ rằng

Nhạc sóng thơ lên rất mới niềm hoan lạc

Chưa bao giờ em nức nở dưới đêm trăng

Em chưa ngóng nghe từng hợp âm trở nhẹ

Và đã quên hẳn tầm tay thời con gái

Thế thì thôi, anh chết đi cho rồi !

 

Nhất Chi Vũ
(tôi học lại tiếng-Việt)

 

Whitney_Houston_000 

Whitney Houston

 

Đã có một chớm thu

Từ thế kỷ hai mươi

Tên em anh ngượng ngùng

Gọi Huýt-Ni Hiu Tần

 

Dù chẳng có ai tin

Chuyện tình anh yêu em

Hoang đường và ảo vọng

Trước mặt một quê hương

 

Giọng ca em cất cao

Vượt thời gian mấy thuở

Vọng về nẻo hồng hoang

Rồi chìm vào tịch lặng

 

Tóc gáy còn đứng dựng

Xốn xang tâm hồn trắng

Phân vân tâm tư vàng

Ngơ ngác nhịp lòng đen

 

Rồi bỗng dưng ngưng bặt

Làm sao anh chuyển ngữ

Bài tình ca em hát

I Will Always Love You

 

Em ơi, cung điệu ấy

Hôm nay anh soạn lại

Tay run run ngón đàn

Từng nỗi buốt lên tim

 

Nhất Chi Vũ

(Cảm ơn nữ-danh-ca Withney Houston (1963-2012) đã khơi động ý thức diễn tả

rất mới trong tôi – vào bước đầu tị nạn, thập niên 80.

Đó là cách diễn tả có tâm tình, Tiếng Việt hiểu là “có hồn”. Niềm tin tâm tình trên hết,

nếu cần vượt ra khỏi khuôn mẫu kỹ thuật và các thứ máy móc để giữ lấy tâm tình,

tâm tình trọn vẹn và sức sống động trung thực.)

 

 

Nghe Như Sấm Truyền

 

Quê ta hay nói : “đất lành chim đậu”.

 

Boston nắng, tuyết giao mùa

Không phân ranh rõ nét trong tim mình

Khi Xuân tới

Cỏ non xanh thơm viền đá, núi đồi dâng hoa, và múa

Chưa bao giờ giông tố qua đây

Các loài chim hứng khởi xập xòe nghiêng cánh kéo theo nhau về

 

Xuất hiện một thứ Quạ giả vờ

Có người kể, hôm ấy trời tạnh mưa

Nắng lên, chưa phân ranh rõ nét

Con Qụa từ tốn nói với con Cò

“Ta ra đi thật xa, sẽ không hẹn trở về.”

Con Cò co cánh dừng lại

Những bước tăng-gô dính bùn

“Ồ, ra đi thật xa, có sao đâu ! Để lại cho tớ tí nước trong, lỡ có xào nấu.”

 

Quạ đi tìm gặp con Gà

Chị Gà có vẻ rụt rè, sợ bị độp, như thời còn ở đồng quê

Mắt cứ lim rim chơm chớp

Nàng không hiểu gì cả

“Trình bác, ra-đi-thật-xa quan hệ thế nào đến cái việc cục-tác-lá-chanh của nhà em cơ chứ ?!”

 

Phải lấy làm lạ, riêng anh Vịt là dương mỏ lên nghe

“Ra đi thật xa, sẽ không hẹn trở về à ?”

Vâng lệnh Chúa cứu thế…

Quạ điệu nghệ gật gù, tưởng nó mềm lòng đọc kinh

Ai ngờ ! Vịt bặt im, bất giác, hắn khập khễnh từng bước chân bỏ đi…(êm) luôn

 

Chiều xuống ! Một làn gió nhẹ thoảng đưa vào hồn loài Quạ tị nạn u buồn

Cớ sao thời thế lạnh nhạt chức-quyền-cao-bay ?

Nghe đâu đây mất mát, cô đơn, ảo tưởng

Chẳng còn hy vọng gì

Chỉ còn lũ Dơi nhu nhược và đám Ngỗng ngờ nghệch vô tâm

 

Nhưng, ô kìa ! Đàn Én lượn

Và từng bầy giao nhau lả cánh xuống thấp lắm

Rồi lại vụt lên say đắm rải quạt trên trời rộng

Chiều rất mới

Trông sang núi nọ bên sông kia

Có khi Xuân tới, ái khanh ơi !

Ngày mai nắng lên

Hay thôi…ta ở lại nhé !

 

Nhất Chi Vũ
vào Xuân

 

 

Hà Thanh

 

Cả lòng Boston hướng về chị
Từ nguồn ơn thiêng Sông Hương Núi Ngự
Chị Hà ơi!
Chuông ngân theo chân chị
Xin chị hãy ra đi bình an
Thật nhẹ nhàng, như làn khói
Mây sẽ đưa chị về
Về phía có bên kia chân trời tự do
Nơi không vương đau thương
Nơi không còn những giọt lệ rơi
Từng buổi chiều thương, chiều nhớ
Hương tóc thơm môi người
Và, thánh giá tục lụy ai mang
Cho đời để lại
Chị yên nghỉ !
Cảm ơn chị, vẫn ở đó Núi Ngự Sông Hương.

 

Nhất Chi Vũ
Boston.

 

 

 

Đồng Hương

 

Nhỏ bé thôi

Một đồng hương thơm ngát

Anh đã có mặt

Hơn ba mươi năm rồi

Khi vui, khi buồn

Từ đấy bừng dậy

Nỗi niềm riêng chung

Lòng động lòng

Rất riêng chung tình tự Sài-gòn

Boston ơi !

 

Nhỏ bé thôi

Một đồng hương năm ấy

Anh nương theo ánh sao lạ

Đi tìm lá diêu bông

Tìm không ra

Và ngày nắng lên

Mồ hôi đẫm ướt

Em đi làm dâu nhà người

Rưng rưng mắt cay

 

Nhỏ bé thôi

Một đồng hương say ngất

Thơm tho lên đồi cỏ

Hát như mơ, ai nhớ dáng độc huyền cầm

Cung nghinh lời cao trọng

Làm mây che nắng vắt ngang miền cực lạc

Nơi lòng đời phơi phới, chỗ trúc mọc

Ôi !

Từ đấy bừng dậy

Cả trời Trần Thị Quê Hương

 

Nhất Chi Vũ

 

 

Dân Hiền Long Xuyên

 

 

Tôi về thăm quê Long Xuyên

Từ lâu tôi mong nhớ

Thương rằng thương quá chừng !

Đò dọc ngang đưa rước em sang

Tình Long Xuyên đong đầy từng dòng nước chảy thần tiên

Nuôi đồng lúa vàng trĩu hạt và đàn chim tung cánh

Nuôi lớn khôn tôi tràn trào hy vọng

Bước vào đời lành hòa chung nhịp sống vui

 

Vui là vui như Ngày Xuân

Người đi xa trở về

Vui như ai say mê

Hàng dừa xiên soi bóng nón nghiêng

Câu ru điệu hò nương theo làn gió thổi rất êm

Đong đưa tình ý mùa nắng nhẹ trên môi lứa đôi

Long Xuyên miền đất thắm tình người

Tinh ròng mạch sống nguồn ơn Trời vô biên

 

Tôi học Trường Đạo năm ấy tôi mười hai

Hồn thiêng núi sông, lăng, miếu chùa chiền

Để lại trong tôi niềm tin lớn lên

Chú-bác-cô-dì khăn dài tóc búi

Họ cho tôi gương chính trực khiêm nhường

Làm nên nếp sống dân hiền Long Xuyên.

 

Nhất Chi Vũ

 

 

 

Con Nhòng Trong Lồng

 

 

Nhòng nhìn bát ớt đỏ hồng
Độp ngay một quả vào lòng nóng ran

Rít lên tiếng gọi chào bàn

“Cha ! Cha ở nhà có khách…kẹt-cứng..kẹc-kịt”

Đó là ông lão ăn xin

Đến Tòa-giám-mục, nghỉ, (sau) giờ cơm trưa

Dưới vòm cổng thấp bóng râm

Chờ trông Cô-bếp…gia ân chúc lành

Vào thời ấy trước bẩy-lăm

Ai đi cổng giữa, chính là các Cha

Việt-cộng vác súng vào thăm

Con Nhòng đếch biết (cũng) tưởng rằng là các…Cha !

 

Nhất Chi Vũ

(dân hiền Long Xuyên)

 

 

 

Căn Nhà Mái Cong Trên Đồi

 

 

Nhìn căn nhà ở trên đồi

Tưởng như người dưới nhớ người trên cao

Chị ơi, sao quá cheo leo

Hay là ngọn gió quất vào cành nghiêng

Thuở xưa đây đó đôi miền

Bởi chưng Nam Bắc một niềm chia đôi

Nôi tình vẫn chỉ một thôi

Chở che phận bạc thương đời ngược xuôi

 

Nhìn lên nhà ở trên đồi

Nắng xuyên qua lá nắng phơi hàng rào

Em chưa hiểu ý hôm nào

Nghe lời rao giảng chói vào riêng chung

Em chưa hiểu lá diêu bông

Không trung cao chiếu kỳ công là gì ?

Ai trên ai dưới nhớ vì

Nỗi niềm tuổi mới thơm lời mắt môi

 

Thuở xưa người ở trên đồi

Một là duyên lỡ đổi đời ra riêng

Hay chưa kịp ngắm đàn chim

Bay qua ruộng lúa tang tình hồn nhiên

Nhìn lên một mái cong lên

Tưởng rằng người dưới hướng miền đồi cao

Đồi cao tròn trắng mây chiều

Xôn xao bờ cỏ lối vào trước sân

 

Chị ơi, đừng mỏi bước chân

Bỏ lơi tầm mắt rớt nhầm nhịp tim

Ta lên đổi gió miền trên

Cao hơn một chút đời thêm nụ cười

Bên kia đường Cái có người

Trông sang hàng đá hết lời ngợi khen

Ơ ôi… “Nhà ở đồi / trên !”

 

Nhất Chi Vũ

(mừng người đã trở lại và,

tiếc người toan tính sẽ ra đi !… )

Advertisements